Sống an vui

Mỗi chúng ta đến trần gian như là những người lữ khách, đến rồi sẽ đi

Thứ bảy, 07/12/2023 07:00

Chỉ có buông xuống hết những lo lắng não phiền thì ta mới có thể rong chơi một cách vô tư, thoải mái ở quán trọ trần gian này. Chỉ như thế ta mới có thể trở thành người lữ khách hạnh phúc.

Chỉ cần trọn vẹn nhận biết hình hài của ta, lắng nghe cơ thể của ta thông qua những thông điệp mà cơ thể luôn gởi đến ta. Ta sẽ nhận ra rất nhiều bài học quan trọng trong cuộc đời.

Ta nhận ra rằng cơ thể ta tuy nói là của ta, nhưng luôn có sự vận hành riêng của chính nó mà ta không thể can thiệp vào được, điều ta có thể làm là chấp nhận và hài hoà với cơ thể.

Cơ thể ta mỗi ngày đi trên hành trình lão hoá dần, ta không muốn điều này và nói “cơ thể, bạn không được phép già đi” nhưng cơ thể nào có nghe. Và nó cứ tiếp tục già nua theo tháng năm.

Trái gió chở trời cơ thể ta đau nhức và ta nói “bạn cơ thể không được đau nữa” nhưng nó vẫn cứ đau đấy thôi.

Chúng ta đều là khách trọ trần gian

Ảnh minh họa.

Ảnh minh họa.

Rồi một lúc nào đó cơ thể ta sẽ đi đến chỗ hoại, hơi thở đi ra và không đi vào nữa thì lúc đó ta cũng đành phải nói lời chia tay dù ta và cơ thể của ta đã đồng hành cùng nhau suốt cả kiếp người.

Nhận ra những điều trên không phải để ta buồn hay sợ hãi mà là để ta thức tỉnh. Ta thức tỉnh điều gì?

Ta thức tỉnh rằng mỗi chúng ta đến trần gian như là những người lữ khách, ta đến rồi sẽ đi. Ngay cả cơ thể này còn không phải là ta, là của ta thì những thứ ngoài cơ thể này lại càng không. Vậy thì hà cớ gì ta phải quá bận lòng trước những hơn thua, được mất của thế gian. Nhận ra được điều này ta sẽ bắt đầu hiểu được đạo và có sự chuyển hóa rồi đó.

Trọn vẹn nhận biết cơ thể, ta sẽ thức tỉnh về sự mong manh chóng vánh của kiếp người, và vì thế ta dễ dàng buông xuống những não phiền. Ta dễ dàng thứ tha cho bản thân và cho cuộc đời.

Chỉ có buông xuống hết những lo lắng não phiền thì ta mới có thể rong chơi một cách vô tư, thoải mái ở quán trọ trần gian này. Chỉ như thế ta mới có thể trở thành người lữ khách hạnh phúc.

Trần gian là quán trọ

Ta là người lữ khách

Tạm nương nơi hình hài

Rong chơi đây và đó

 

Sống giữa không và có

Trăm năm một thoáng qua

Rồi một ngày không xa

Hình hài mộng, buông bỏ

 

Hình hài là cát bụi

Cát bụi vốn vô thường

Mong manh như làn sương

Vừa thấy liền biến mất

 

Kiếp phù vân như sương

Như điện chớp, bóng nước

Chẳng gì nắm bắt được

Duy chỉ có yêu thương

 

Chỉ con người chân thật

Có đó từ xưa nay

Bây giờ vẫn ở đây

Bình an như vị Phật.

loading...